THANNONG9XHT.WAP.SH

Time:
Ngày:
AYEHOMEWAP3GFORUM
Thì ra âm mưu từ trước đâymà.
Tại nó thấy cái mặt lạnhlùng cau
có của hắn nên nghĩ ngay cách
này, đảm bảo hắn hok kể được
cho coi, cả cười mà hắn còn
không bít nữa là...
- Tui hok bit trò này, ai bít kể
trước đi - hắn liếc xéo nó
- Đúng oỳ đó - Uk, người ta mới
zô bít gì đâu. - Thui được, zậy ai
xung phong cúbồ thằng ma mới
- nó chán nản mấy con mê trai.
- Tui, tui nè... - một bà mê trai nè
- Tui, tui cho - hai bà mê trai nè
- Tui nè tui nè... một bà nữaChắc
lũ con gái lớp này xung phong
làm "chị hùng cứ Nam nhân" hết
quá. tức chết được.
Con Hương xông pha trận mạc
trước
- Mình sẽ giúp bạn Nam đẹptrai -
con mẻ đá lông nheo zới Nam
một cái - nhưng trước khi kể
câu chuyện cực zui, cực zễ
thương nàythì mình xin có một
yêu cầu.
- Iu cầu gì? - nó bực bội
- Đó là bạn hok được kiu anh
Nam đẹp chai là thằng, hỉu
chưa?????????
Trời. cái con này đúng là hết nói
nổi rùi. Tức chết quá
- Câu chuyện cười của Hương
heo bắt đầu -
Khanh tuyên bố giới thịu
- Một người đi xe máy đụngphải
chú chim sẻ đi ngược chìu...thấy
chú chim chưa chết nên anh
đem về đắp thuốc rùi thả vào
lồng.khi tỉnh zậy, tháy mình
trong song sắt, chú chim chán
nản: "chết cha! Mình tông chết
thằng đi xe máy rùi...chắc tù mọt
gông đây!!!!!!!!"
- Ha ha ha... ha ha ha ha
- Mắc cười quá, con chim sẻđó
khôn thiệt ha ha ha Một tràn
cười nắc nẻ từ lớp, đứa thì ôm
bụng, đứa thì vỗtay tán thưởng,
mắt con Hương long lanh nhìn
hắn...
- Tiếp theo... một cuộc thi xạ thủ
với ba đội tham dự là Anh, Nhật
và Việt Nam. Người Anh lấy ra
một quả táo, đặt lên đầu của
một gái, lùi xa 100m và bắn, mũi
tên bửa trái táo ra làm đôi,
người Anh nói: "I'm Sinbad".
Người Nhật dùng một quả
chanh đặt lên đầu cô gái, lùi xa
150m và bắn, mũi tên cắm phập
vào trái chanh, người Nhật nói:
"I'm Robinhood". Người Việt
Namnhìn hai đối thủ một cách
khinh miệt, lấy một trái sơ ri đặt
lên đầu cô gái đẹp nhất, lùi xa
200m và bắn, mũi tên lao vun
vút, anh nói... "I'm...sorry".
- Ha ha ha, cái này còn mắccười
hơn nữa nà
- Dở mà còn chảnh, ha ha ha
- Ê, mấy người đang nhạo bán
Nước mình đấy à? - nóbực mình
- Ơ ơ không...không phải, chỉ là
zui thui mà - tụi nó phân trần.
- Rồi, tới bạn mới đi chứ - nó liếc
thằng nhỏ mà đâu bít có mấy
chục con mắt đang liếc lại nó.
Nam nhìn lại nó bằng con mắt
"lửa đạn" không kém, hừ một
tiếng rùi thực hiện nghĩ vụ...
- Con voi đang tắm dưới nước,
kiến thấy vậy liền kêu:
"ê! Thằng kia, có giỏi bước lên
đây!".
Voi vừa bước lên vừa hầm hè:
"mày mún làm gì????????".
Kiến nói:
"thui mày xuống tắm típ đi".
Voi nói:
"vậy mà tao tưởng mày định
làm gì".
Kiến nói:
"thực ra tao mất cái quần tắm,
tao chỉ mún xem là mày có lấy
không!!!"
...... im lặng...im lặng...
Tụi con gái nhìn nhau... và...
- Ha ha ha, tức cười quá, tức
cười chết được
- Anh Nam đúng là có khiếukể
chuyện cười.
vỗ tay các bạn...
Lẹp bẹp...lẹp bẹp...
"grrrrrrrừuuuuuu sao có thể
nịnh trơ trẽn như zậy chứ, có
méc cười chút nào đâu. Đúng
là...hizzzzzzzzzzz" nó lắc đầu, thật
sự là không nói nổi nữa... Vậy là
kế hoạch chọc quê phá sản, nó
bị quê nên lủi ra ngoài nhanh
hơn tên lửa, vừa lúc hết tiết. nó
cứ tưởng là dzìa trước sẽ hok
phải gặp tên âm binh đó, ai
ngờ... Nó lại đi bộ về, quen quá
rùi mà. Không phải nhà nó
không cóxe mà tại nó thích đi
bộ. Haihàng cây bên đường mát
rượi làm khuây khỏa nỗi buồn
trong nó. Nó luôn tỏ ra là một cô
bé năng động, vui vẻ và nghịch
ngợm. Nó quậy phá để che đậy
tâm hồn yếu ớt trong nó. Nó
thường tạo cho chính nó lớp vỏ
gan góc, không sợ gì cả nhưng
thật sự thì nó sợ tất cả, nó sợ
nhìu thứ lắm, những thứ đã
khắc sâuvào kí ức đau thương
của nó... Thằng nhóc đột ngột
xuất hiện mà nó không hay
không biết, kiểu này có bị đánh
lén cũng không hay. Thằng nhóc
gọi giật nó lại, một lần... hai lần...
rùi ba lần, nó không quay lại, tức
quá thằng nhóc bèn chạy lại,
quát vào mặt nó:
- Ê kon khùng kia, tui kiu mà
không nghe hả??? điếc à??????
- Mặc kệ tui!!!!! Biến đi cho đẹp
trời, lảm nhảm phát bực.
- Ê ê, nói năng cho cẩn thận,
thiếu gia ta đây tuy không nhỏ
nhặt nhưng cũngphải ăn nói cho
đàng hoàng...
- Đồ khùng. Thiếu gia hả? biến đi
cho rảnh! Đừng có mà nhắc tới
cái từ thiếu gia với tui. Ba láp ba
sàm. Nó nói rùi đi thẳng, còn
thằng nhóc thì cũng không vừa.
- Kon điên kia, đại thiếu gianói
chuyện với cô là may rùiđấy
nhá. Dám có thái độ vậy hả? cô
bit tui là ai không?
- Là con ông già tía mấy người
chứ ai.Bực mình. Tui không mún
nói tào lao với mấy người,Cái đồ
nhà giàulắm tiền... xấu xa chỉ
biết khinh thường người khác,
toàn xem trọng địa vị của mình
thôi. Nó chạy biến đi để lại một
khuôn mặt ngơ ngác thấy mà
tội. Hai tháng trời học chung lớp
nhưng nó với thằng nhóc đó
khôngnói một câu cho ra hồn.
cứ cãi nhau suốt. nhìn thằng
nhỏ cái mặt lạnh lùng mà
cãinhau cũng không thua gì nó.
Mỗi ngày thằng nhỏ nói một
nhìu hơn thì phải. thi HKIxong,
nó nhẹ người. Kết quả không
cao nhưng nó cũng mãn
nguyện. Nó khôngcố gắn lắm
trong việc học nên chỉ thuộc loại
khá. Còn thằng nhóc thì điểm số
cao chót vót, hạng nhất

nhì trong khối.
- Hic, nghĩ có ba bữa mà tao nhớ
mày quá Hằng ơi, êcó đem gì hok
cho ăn với koi - nó dụ dỗ với cái
mặt ngây thơ hít sức làm thằng
nhóc ngồi sau cười khúc khích.
- Mày hay quá há. Vậy mà nói
nhớ tao, nhớ bánh của tao thì có.
- Đâu có, nhớ bánh là phụ thui,
mày mới là chính hihi.
- Thiệt hok đóa? Thui đượcrùi nể
tình mày là bạn thân nhất của
tao nên tao chia cho mày nữa cái
bánh ngọt. Nà, mốt ăn gì chia lại
đó nha.
- Bít rùi, nói dai quá, còn hơn tên
Ma vương đó nữa. Câu nói vô í
của nó làm kẻ ngồi sau nổi quạu
- Ê nói ai hả cái Kon kia. Chưa
kiếm chuyện à nha.
- Nói ai đâu, nói phong longmà,
bộ mấy người là Kon ácquỷ ma
vương hay sao mà lên tiếng.
- Cô...cô...tức chết được.
- Hahahaa - nó cười khoái chí còn
ai kia thì đang nghĩvề về việc gì
đó.
Hai hum sau thằng nhóc mờicả
lớp dự sinh nhật, đó cũng là ngày
sinh của nó, trùng hợp thật. Nó
cũng được mời. Nó thấy hơi tủi
thân. Người ta thì được tổ chức
sinh nhật linh đình, còn sinh nhật
của nó thì lặng thầm không một
ngọn nến. nhưng dù sao nó
cũngsẽ đến dự, cả lớp đều đi hết
mà.
Hôm đó cả lớp nó đã kéo đến
trước của khu biệt thự.Cánh cổng
mở ra, cả căn nhà sáng choang,
những bàn tiệc sang trọng được
dọn sẵn. nó không ưa những nơi
như thế này.
Nó ghét, nhưng miễn cưỡngtham
gia. Trong nhà không có nhìu
người lắm, chắc là họ không mún
tổi chức linh đình. Cả lớp ngồi
vào bàn. Không hỉu sao mặt nó
lạnh tanh, lạnh hơn cả hắn lúc
trước. Đám bạn nó nói cười vui
vẻ chúc mừng tên đó, cả lớp hát
chúc mừng nhưngtrên mặt hắn
không lộ vẻ hạnh phúc gì cả. Cuối
cùng cũng đến phần tặng quà.
Mấy đứa con gái trong lớp mỗi
đứa ôm món quà ta tướng đến
tặng hắn, chắc là gấu bông hay gì
đó đắt lắm. Nó thì không cầu kì,
chỉ mua chiếc chuông gió, nó lựa
màu xanh hi vọng, chắc là hắn
thích màu đó vì hắn toàn mặc áo
màu đó thui. Hộp quà của nó là
bé nhất. Nó chỉ nói một câu gọn
ơi là gọn:
- Chúc mừng sinh nhật - rồinó
bước ra nhường chổ chođứa
khác.
Hắn nhìn gói quà của nó, mỉm
cười gian lắm
- Cô bán kẹo kéo à! Keo thật, cho
tui món quà nhỏ xíu này à?
Không bằng một góc của mấy
bạn ở đây. - hắn cười nhưng
chắc là không có ý xấu
- Không lấy thì cho vào sọtrác. -
nó đáp gọn lỏn rùi ra về. Nó thấy
bùn lắm, cứ đi lang thang trên
phố, 8 h tốirồi, nhà nào cũng đầy
ấp tiếng cười, họ hạnh phúc thật.
Chỉ có nó là cô đơn trơ trội một
mình. Nó thấy nhớ mẹ quá, tự
nhiên nước mặt nó lại rơi. Nó
thấy như mình là một vật thừa
thải trên cuộc đời này. Có ai
cầnnó đâu chứ? Có ai quan
tâmnó đâu chứ? Nó chỉ là một
đứa mồ côi, không có gia đình.
Nó ngồi bệt xuống băng ghế đá
công viên khóc nức nở. Nó thấy
tự nhiên mình yếu đuối quá,
chẳng phải bao năm qua nó đã cố
cứng rắn lắm sao? Chẳng lẽ
những kì tích quậyphá không
che đậy được sựyếu đuối trong
nó sao? Nó buồn, nó khóc, nước
mắt như mưa... Nó đâu biết nãy
giờ có một người đứng cạnhnó.
Người đó ngồi xuống, không nói
gì, chỉ nhìn nó bằng ánh mắt xót
thương mang chút hối hận. Nói
nhỏ một chút, kon nhóc này chạy
nhanh quá nên t/g làmbiếng,
không đuổi theo nó mà ở lại xem
tình hình nhà Khánh Nam. Khi nó
bỏ về với vẻ mặt đó, thằng nhóc
đã ngớ ra, hok bít gì hít. Hằng
mới cho Nam bít hum nay cũng là
sinh nhật của Thiên, cả lớp định
qua đây xử xong rùi kéo nó ra
quán, tiệc đã được bí mật chuẩn
bị hít rùi tính tạo bấtngờ cho nó.
Bi h tự nhiên nóbỏ về, bít seo
đây. Hằng còn kể về gia đình nó,
dĩ nhiên là một phần thui, làm
sao Hằng bít hết được.
"Thiên ở với bà dì, cha mẹ nó mất
lâu rùi, hồi nó lên 7 tủi,gia đình dì
nó khá giả nhưng lạnh nhạt với
nó lắm,..." Thằng nhóc Nam thấy
hối hận khi chê món quà ấy.
"chắc là kon nhóc ấy tủi thân
lắm". Vậy là thằng nhỏ bỏ cả bạn
bè và bữa tiệc chạy đi kiếm nó.
Bây giờ nó đã không khóc nữa,
hết nước mắt rùi. Nó ngẩng đấu
lên thì thấy ai đó đang ngồi cạnh
nó, nó giật mình đứng dậy. Nó
không ngờ thằng nhóc đó lại
ngồi cạnh nó từ nãy giờ. Thằng
nhóc đó thấy nó khóc...
"trời ơi, vậy là bị người khác
thấy mình khóc rùi, màlại là tên
trời đánh này nữachứ" nó hoảng
hồn không biết nói gì thì thằng
nhóc ghì nó ngồi xuống ghế
- Ngồi đi, tui đâu phải người
ngoài hành tinh đâu mà hốt
hoảng dữ zậy chời.
- Sao...sao lại ở đây...ở đây bao lâu
rùi hả?????????? -nó bực tức
- Cũng lâu... đủ để thấy có người
ngồi đây... khóc
- Ai khóc hồi nào? Khùng hả???
tui mà khóc....
- Vậy là tui thấy lầm, được chưa?
Sao hum nay hắn không cãi ỏm
tỏi lên như mọingày, hắn biết
nhường nhịntừ bao giờ nhỉ? Nó
ngạc nhiên trong lòng hơi nghi
nghi.
- Sao ko ở trong đó đi ra đây làm
gì?
- Xin lỗi... khi nãy tui hơi quá
đáng... đừng bùn nha
- Không có gì, quen rùi.- nónói mà
mặt không biểu lộ chút cảm xúc.
- Hum nay là sinh nhật...Thiên
phải không?
-...Không phải, mệt quá, hỏi nhìu
làm gì, về đi!
- Đừng giấu nữa, tui biết hít rùi....
- Giấu gì mà giấu, mà bít gì mà
bít
- Hằng kể tui nghe rùi
- Kon này... nhìu chuyện... Mà
mặc kệ tui, về đi!
- Ê đủi hoài nha, tui có bệnh đâu
mà đủi như đủi hủizậy chời. Nói
cho mà biết, nhìu cô theo tui mà
tui còn không nhìn lấy một lần
nữađấy...
- Vậy thì về đi, bực mình. Tức
quá hắn quay về, đi được mấy
bước hắn quay lại kéo tay nó đi
- Oái......làm ì vậy... buông racoi...
Điên hả...buông ra..
- Im lặng đi, cả lớp đang chờ...
- Chờ gì hả??? buông ra.......
- Tui bảo là im đi nghe không,
người ta tưởng tui bắt cóc cô
bây giờ.
- Ê! đang bắt tui đấy, buông ra
không tui la à
- La đi coi ai tin không thì bít.
Đẹp chai như tui mà đi bắt cóc
cô hả? mơ đi
- Vậy thì buông ra...
- Không được, tui có sứ mệnh
quan trong là phải đem kon heo
như cô về, nếu không mấy pà
trong lớp xé xác tui ra mất. -
hắnđau khổ hình dung nét mặt
phù thuỷ của mấy bà trong lớp
- Ê ai là heo hả? nhìn lại mình đi à
nha.
- Cô là heo chứ ai, ăn hàng số
một.
- Axxxxxxx nói cho mà biết kon
ma vương xấu xa kia, kiu chị là
heo nữa thì chị cho nếm mùi
đau khổ đấy.
- Em lạy chị, tha cho em, emcòn
yêu đời lắm.....
- Hahaha Nó cười, chưa bao giờ
nó thấy tên đó đáng iu zậy, kể
ra hắn cũng không xấu. Hắn kéo
nó đến một cái quán tối om.
Thấy sợ sợ sao ấy nên nó
khựng lại.
- Ê tới đây chi zậy? Tối quá.
- Tối mới zui, vô lẹ đi pà.
- Thui thui, hok zô đâu, bắttui zô
đó làm gì.
- Ai dám làm gì chị, chị hiềnnhư
sư tử ai mà dám đụng.
- Axxx không zô. Chết cũng
không zô. Về.
- Ê không đi thì dùng bạo lực à
nha. Nói rùi tên đó lôi mạnh nó
vô, thằng nhóc này khỏe quá, nó
không ghìlại được. nó miễn
cưỡng bức zô cái quán vắng
tanh, tự hỏi không bít tên này
có chuẩn bị chơi nó một vố
không. "hic, tối zữ zậy", nóthấy
lo lo. Vừa bước vào cửa thì Vừa
bước vào cửa thì đèn bậc sáng
choang. Mấy chục mạng trong
lớp lao ra bao vây lấy nó và hắn.
Con Hằng và con Thanh khệ nệ
bưng ổ bánh kem to đùng làm
nó choáng. Trên ổ bánh kem có
tên nó viết màu đỏ, hình một
con khỉ ngồi trên đồng cỏ đầy
hoa trông đáng yêu hết sức. Rồi
cả bọn đồng thanh hót lên nghe
dễ thương chết được
- Happy birthday to you, happy
birthday to you, happy birthday,
happy birthday, happy birthday
to Thiên. Nó cảm động rớt cả
nước mắt. Nó chợt nhớ đến lần
sinh nhật cuối cùng với cha mẹ
nó. Mấy bạn tốt với nó quá,
giống như gia đình của nó vậy.
- Cám ơn...các bạn nhìu.... - nó
nghẹn lại, nó vui đến nổi nói
không nên lời.
- Thui thui, cầu nguyện đi rùi
thổi nến lẹ lẹ, tui đói lắmrùi!
Thằng Hoàng béo nhất lớp hối
nó khiến cả bọn bậtcười. Bây
giờ hắn thấy gương mặt hạnh
phúc của nó thật đáng yêu. Học
chungnó mấy tháng trời bi h
hắn mới bít họ tên của nó là
Trịnh Vĩ Thiên Thiên. "tên đẹp
đấy chứ" hắn thầm nghĩ. Nó họ
Trịnh, nghe cáihọ này nó có chút
ấn tượng, không bít nghe ở đâu
rùi. Rồi hắn lủi ra ngoàitrời tối..
- Mấy bạn làm mình bất ngờquá,
cám ơn rất nhiều, đây là sinh
nhật đẹp nhất của minh đấy.
Iu các bạn quá..... - nó tỏ vẻdịu
dàng khác ngày thườnglàm cả
bọn ngớ ra. Nó thì cười ha hả.
- May là Nam nó kím được pà
níu ko thì công dã tràng hít rùi.
- Ai mượn hok nói trước. Xém
nữa là tui bỏ lỡ một bữa tiệc lớn
nhất cuộc đời rùi.
- Hahaha, cần phô trương vậy
không, tụi này nói trước thì còn
gì là bất ngờ.
- Cám ơn nhìu nhìu........
- Thui đi pà, pà làm tui nổi da gà
hít rùi nà. Thà là pà dữ như ngày
thường thì tui còn dễ chịu hơn.
Cả đám ômbụng cười. Từ đó tới
giờ nódữ có tiếng lun mà hum
naylàm vẻ thục nữ thì không ai
chịu nổi. Rồi cả bọn tặng quà
cho nó. Lần lượt từng đứa một
nói câu chúc mừng sinh nhật nó,
nó đã khóc vì vui sướng, vì nó
có những người bạn thật tốt mà
nó tưởng chừng nó đang mơ
đấy.
- Mình ăn bánh nha.
- Ok - một đứa đáp
- Chờ có nhiu đóa - đứa kiathêm

- Thiên chia tui nhìu hơn tụinó
nha - thằng Hoàng la lên
- Hứ. Ông ăn cho nhìu zô, súng
răng ế vợ ráng chịu -con Trân
chọc. Cả bọn ăn nhìu lắm mà
cũng không hếtổ bánh kem. Ai
mà đặt to thế không bít, chắc
tốn tiềnlắm.
- Ai đặt bánh kem to dữ zậy, ăn
sao hết - nó hỏi, nhưng trong
lòng rất vui.
- Ông Nam chứ ai. Tụi tui nói
hum nay sinh nhật pà cái ổng
gọi điện đặt cấp tốclun. Cái ổ
bánh nhỏ xíu của tụi tui coi như
lép vế, đành bỏ lại tiệm... Ổng
đẹp trai màcòn hào phóng ghê
lun há. Ủa mà này giờ sao hok
thấyổng cà? Nó đưa mắt tìm,
đúng là nãy giờ hok thấy tên
chết bằm đó đâu. Chắc hắn đi có
việc, "hắn tốt thật" nó mỉm cười
rùi tự nhiên cái gì bay thẳng vào
mặt nó, lạnh lạnh... thơm thơm
mà... mềm mềm nữa... Bánh
kem.... Đứa nào dám cảgan chọi
bánh kem zô mặt nó zậy chứ. Nó
đảo mắt la lên:
- Ai... ai dám chọi tui zậy... mún
chết à?
- Hhaaaaaa. Hum nay cho kon
Thiên hok thấy đường về nhà
lun hén mấy bạn.
- Ừ!!!!!!!!!!
Rùi lần lượt bánh kem bay zô
mặt tui tới tấp, tụi nó đứa ném
đứa quẹt. Tức chết được.
Grừ!!!!!!!!!!!!!! Nó cầm nguyên
dĩa kem bự chảng rượt tụi nó
chạy tới tấp. "haha, cơ hội tới
rùi" nó cười thầm khithấy thằng
Lâm béo đứng trơ trọi ngay cửa.
nó cầm một miếng kem to thiệt
to và ném........ kết quả là.......
- Oái, axxxxxxxxxx ai chơi kì
zậy, ở dơ quá đi. Hix, con Hằng

qua một bên vậy là thằng nào
vừa bước vô cửa lãnh trọn. Nó
che mặt lại hi vọng ai đó không
thấy thủ phạm là nó. Hic, tên
vừa bị ăn đạn bánhkem là hắn.
Cái mặt đẹp chaibị ịnh nguyên
cục kem nhìn tức cười chết
được. Cả đám cười quá trời lun
còn hắn thì sửng sốt trước bộ
dạng tụi nó. Đứa nào đứa nấy
mặt mày toàn kem là kem, trông
phát khiếp. Tự nhiên cả bọn
nhìn nhau, mỉm cười một cách
gian vô cùng và
1.......2..........3.........
mưa bánh kem bay tới tấp vào
hắn. hahahaha, cả bọn cười mún
vỡ bụng. Hắn thì đứng chết trân
nhìn mọi người với đôi mắt hình
viênđạn. Cả bọn tốn cả mấy chục
bịch khăn giấy, xả trắng cả căn
phòng trong quán. Hắn là người
tặng quànó muộn nhất. Thì ra
nãy giờ hắn đi mua quà. Món
quà bé bé xinh xinh gói giấy
màu hồng, trong kute thấy sợ.
Buổi tiệc tưởng chừng tới đây là
kết thúc thì tự nhiên thằng
Khang hứng lên, rủ cả lớp nhậu.
Nó từ chối hây hẩy mà hok
được. Bốn mươi mạng xử mấy
thùng bia, nó bị ép uống nhìu
nhất, nó là nhân vật chính mà.
Tửu lượng nókém lắm, chỉ vài
lon là mặt nó đỏ bừng hết rùi.
Tàn tiệc, cả đám say không bít
trời đất gì hết, chỉ có hắn là
không say, hắn phải kiu taxi chở
từng đứa về nhà, mệt chết
được. Còn nó, hắn hok biết nhà
nó ở đâu, có hỏi cũng vô ích, nó
gục xuống bàn ngủ lun. Hắn do
dự không bít làm sao, rùi đánh
lìu bế nó ra taxi chạy về nhà
hắn. Trông gương mặt nó khi
ngủ hắn thấy iu iu.
"Ghét thật, gương mặt đángiu
zậy mà khi tỉnh dữ thấy sợ". hắn
nhìn nó rùi cười một mình..
Sáng hum nay nó trở mình, có
cảm giác lạ lạ. Trời ạ, nó đang ở
đâu mà lạ hoắc zậy nè. Nó giật
mình nhỏm dậy, căn phòng này
sang trọng thật, tất cả đều màu
trắng. Hắn bước vào trước ánh
mắt ngơ ngác của nó.
- Oái... đây là đâu đây, sao tui lại
ở đây, sao cậu lại ở đây, tối hum
qua...
- Hum qua cả bọn xỉn hết, tui
phải kiu taxi chở họ về. Tui hok
bít nhà cô nên chở cô về nhà tui.
- Cái...gì? Nhà mấy người á hả?
hic...... sao lại đem tui về đây...
trời ơi...
- Làm gì nhăn nhó dữ vậy, tại tui
nhân từ quá không nỡ để cô lại
cái quán đó mộtmình nên mới
bưng cô về đây, không bít cám
ơn lấy một tiếng... mà nói cho cô
biết, cô nên kiêng ăn đi, cô nặng
như heo vậy.
Hắn vừa nói dứt câu là nguyên
cái gối to tướng bay vô mặt.
Đầu nó mún bóc khói, nó khủng
bố thằng nhỏ tới tấp bằng gối
- Dám bảo pà là heo à, pà cho bít
tay, đồ ma vương xấu xí, đáng
ghét, đồ con bò con trâu con gà
con vịt, con gì xấu nhất trên
đời.
Yaaaaaa cho chết...chết...chết đi
cho ta...chết nà.... Chết nà....
Vừanói nó vừa ném tới tấp còn
tên nhóc thì chỉ cười khì khìrùi
ôm lấy đầu mà chạy. Rượt một
hồi nó thở hổn hển, hắn chạy
nhanh thật, nhanh hơn cả nó
nữa. Mà ngôi nhà này rộng
khủng khiếp nhưng lại vắng
hoe, hok thấy ai hết trơn. Tên
kia bây giờ cũng đang thở thở
gấp, mệt quá mà."Không ngờ
con này chạy nhanh thế", rồi
hắn tiến lại nó, giơ tay lên
- Em hàng... chị chạy như đà
điểu vậy...mệt chết
được....phù...phù...phù
- Ok! Tha...phù...phù... Nó cũng
nói không ra hơi rồi nó tò mò
- Ê... ở một mình hả?...hok thấy ai
hít zậy?...
- Ừ, ở một mình cho nó khỏe.
- Không có osin lun hả?
- Cóa ông quản gia, nhưng ổng
đi hoài hà Nó nhìn dáo dác rồi
hét lên
- Trời ơi, mấy giờ rùi. Trễ học
mất.
- Đãng trí hả? hum nay chủnhật
mà. Khùng hết bít.
- Ủa, hum nay chủ nhật à. Đúng
là đãng trí mất rồi - nó lẩm bẩm
làm hắn phì cười. -
Thui, tui về đây, dù gì thì cũng
cám ơn nha.
- Tui đưa về.... -
Thui, khỏi, tự tui về được, tui
thích đi pộ hà.
- Thì tui cũng đi dạo thui, tiện
đường...chứ hok phải tui mún
đưa mí người zìa đâu...đừng có
mơ.
- Mơ con khỉ. Tui có chết cũng
hok thèm mí người như ông
đưa dzìa đâu. Ô nhiễm đường
đi... - nó trề môi
- Axxxxxxxx cái kon này... hừ,
hok nói nữa... mà mí người cũng
im lun đi, mắccông tui ngứa
miệng... - hắnliếc nó. Nó tơn tơn
đi dzìa, hắn cũng theo sau. Thấy
imlặng quá chắc là chịu hok nổi,
hắn hỏi nó
- Ê, ở zới dì hả?
- Ừa... mà chắc vài ngày nữa
thui...kiếm chỗ khác ở cho tiện, ở
nhà mà cứ nhìn nhau bằng kon
mắt hình viên đạn......
- Tui cũng ở một mình nà, qua ở
cho zui
- Giỡn hoài... điên chắc....... Thằng
nhóc im lặng, nó nói thật mà kon
kia cứ cho là giỡn thui. Tức chít
được.
- Nói thiệt mùa, tui ở nhà cóa
một mình hà, bùn lắm, dù gì thì
pà cũng hok có chỗ ở, qua ở
chung cho zui Thấy ánh mắt
nghi ngại củanó, hắn luống
cuống như gà mắc đẻ
- đừng...đừng nhìn em bằng ánh
mắt đó, em không có í gì đâu
nha...í em là chị về nhà em osin
cho em thui....
- GÌ HẢ? NÓI LẠI COI. AI LÀM OSIN
HẢ? -
Hí hí, em lỡ lời, chị đừng nổi
nóng uhm ...uhm... - tự nhiên hắn
nghiêm túc - về nhà tui ở cho zui
nhá... ở một mình chán lắm, rồi
còn tiền nhà, tiền cum, tiền
nước, tiền....
- Nín ngay! Nói gì mà khôngbít
nghỉ mệt lun zậy...Suy nghĩ
cái...Tui mà zô nhà mấy người ở
thì kì lém...Tụi nó bít có nước
độn thổ lên sao hỏa lun á.
- Có gì đâu, koi như tui hàohiệp
trượng nghĩa, giúp cô có nhà ở, cô
về giúp tui launhà, cơm nước, vậy
là vẹn cả đôi đường.
- Thui! Tui mướn nhà khác...
- Có lo nổi tiền mướn nhà hok zậy?
- mặt gian gian
- Xíiiiiiiiiiiii - nó nguýt dài cảtám
mươi cây số - làm như chỉ có mấy
người là có tiền.Nó nói rùi về nhà.
Hắn cũngtheo nó vô nhà, "mặc xác
hắn" nó nói rồi mở cửa vô.
- Thiên! Mày đi đâu mà bi giờ mới
zề hả? - tiếng dì nó eo **
- Con đi qua nhà bạn. - nó đáp gọn
lỏn, không chút tình cảm.
- Mày còn biết tôn ti trật tựkhông
zậy? cái thứ mất nết.Mày đi đêm ở
đâu zậy hả?
- Nói rồi à nha.
- Thật là không nói mày nổinữa.
Mày hư đốn lắm rùi.****** có ngu
mới đẻ ra cái thứ như mày...
- Ê nói gì thì nói nha, đừng có đụng
tới mẹ tui.
- Mày ngon lắm... Tao khôngmún
thấy mày trong cái nhànày nữa.
biến!
- Tôi cũng không mún ở trong cái
nhà này thêm phútnào nữa đâu.
Nói rồi nó phóng lên lầu dọn đồ.
Con pé này đã nói là làm, ngang
bướng thấy sợ. Nó khệ nệ rinh hai
cái vali xuống. Hắn phải chạy lại đỡ
phụ. Bi giờ thì pà dì mới bít đến sự
có mặt của hắn. pã mĩa mai
- Dắt theo cả trai zề nữa à? Mày
ghê thật.
- Mặc xác tôi. - nó bước ra,không
lãng phí giây nào ở đây hết. Hắn đi
theo sau, nghe pà ta nói giọng
khinh bỉ
- Hai đứa bây ra khỏi đây lẹ lẹ đi,
thứ trai gái lăn loàng mất nết - mặt
hắn đỏ lên vì giận, hắn quay lại
nhìn làm pã chết trân.
- Pà cẩn thận lời nói đấy. Tôi mà
bực lên là pà được biến khỏi đây
trong hai phút đấy nhá
- Mày giỏi nhỉ? Mày là gì chứ? xã
hội đen à. Tính dọa ai zậy thằng
mát.
- Tôi không là ai cả, chỉ là con của
ông chủ tịch Nguyễn của công ti
NguyễnHoàng, người mà bảo lãnh
cả cái thị trấn này đấy.
- Cái....cái gì? Là cậu chủ
à?.....cậu....mời cậu vào nhà uống
nước...thật đắt tội, tôi...
- Dẹp, tôi hok rảnh đặt chân vào
đây, chỉ tại Trịnhtiểu thư mún dọn
nhà nên tui giúp thui. Chào pà,
chuẩn bị dọn đi nhá. Hắn bước ra
để lại con người kia một nỗi sợ
kinh hoàng. Nó xách một cái va li
lếch thếch đi trước, lát sau hắn
đuổi kịp
- Nãy giờ chết ở đâu mà giờ này
mới ló mặt ra hả? - nó cao có hỏi
- Con khùng như cô chết thìcó. Tôi
ở lại cảnh cáo pà kiagiúp cô
- Không ai mượn, nhìu chuyện
- Rồi sao nào? Làm gì đượcnhau.
- Có tin tui cạo trọc cái đầu dựng
như đinh kia hok?
- Hứ! tóc tui đẹp zậy mà dám nói
như cây đinh hả? mắt cô so le chắc.
- Xin lỗi nhá, trên người của mấy
người chẳng có cáigì nên hồn cả.
Tự tin vừa thui.
- Axxxx, cỡ như cô làm sao thấy
được vẻ đẹp của tui. Mỗi lần tui đi
ra khỏi cửa là mấy pà mấy cô vấp
té liên tục, xe chạy vượt đèn đỏ vù
vù..
- Ở gần kho đạn à? Nổ thấy sợ.
Trên đường về hai đứa không cãi
nhau nhiều. Nó đang buồn nên hắn
cũng không ghẹo làm gì. Nó dọn
vào cái phòng mà hum qua nó ngủ.
Mệt mỏi quá nó ngủ thiếp đi, còn
hắn thì cũng đăm chiu nhăn cả
trán.
- Dậy coi kon kia, ngủ gì màdữ zậy
hả???????????? hắn hét vào tai làm
nó giật mình nhảy cẫng lên
- Cháy hả? thiên tai bão lụt hạn hán
hay nạn đói xảy ramà dân làng hét
zữ zậy?
- Con này khùng nặng rùi -hắn lắc
đầu - cô ngủ 8 tiến rùi đóa. Zậy đi
nấu cơm chotuiiiiiiiiiiiii.
- Cần hét lên zậy không. Tui mệt
quá, anh nấu một bữa đi.
- Cái gì hả??????? cô điên hay seo
zậy, tui mà đi nấu cơm á. Dậy ngay,
không được ngủ nữa..
- Axxxxxxxxx con trai màkhông
bít nấu ăn thì hok sành diệu chút
nào hít. Tôi mệt lắm, anh kiu quản
gia nấu đi.
- Tui cho về quê rùi
- Vậy thì ráng chịu đi, tui hok zậy
đâu
- ...Tui đi ăn đây, cô đi không?
- Không -
Phải cô hok zậy chời? hok ăn thiệt
à? -
Mệt quá, tui mún ngủ.
- Vậy thì tui đi ăn một mình đây.
Hắn đi ăn trong một nhà hàng
sang trọng, nhưng hok thấy ngon
gì hết, không hỉu sao tự nhiên hắn
thấy buồn quá. Hắn zô một quán
nước ngồi tới tận khuya, không
hỉu sao hắn không mún về nhà,hắn
sợ phải thấy gương mặt bùn bã
của nó. Hắn không mún nó bùn
nhưng hok bít làm seo cho nó hít
bùn đây ta. Ngồi một lát hánvìa.
-
Mẹeeeeeeeee......chaaaaaaaaaaaaaaa
Hắn vừa vào nhà thì nghe nó hét
lên., hắn vội chạy vào phòng nó.Nó
đang ngồi đấy, đôi vai run run
khóc nức nở. chắc nó nhớ mẹ... hắn
đi đến, ôm nó vào lòng, lát sau khi
nó đã ngủ trở lại, hắn đắp chăn
cho nó rồi thấy một quyển sổ gì
đen đen, to to. Tò mò hắn mở ra
xem, đó lànhật kí của nó. Hắn ngồi
đọc, không sót một trang nào. Nó
tập viết nhật kí từ năm 5 tuổi,
những trang đầu nét chữ nguệch
ngoạch, còn sai chính tả nữa,
nhưng rồi càng ngày nét chữ càng
đẹp ra. Đại loại là nó viết về những
sựkiện quan trọng của gia đình nó.
Hắn chết trân khi biết được thân
phận trước kia của nó - con của
chủ tịch tập đoàn HT lớn nhất
nước. trời! thiệt là hok ngờ,con
nhóc này zậy mà là tiểuthư đó
nha. Tập đoàn này bây giờ vẫn
đứng đầu nước đấy. Năm đó cha
mẹ nó tổ chức cho kon gái cưng
bữa tiệc sinh nhật tại nhà hàng
sang trọng. Nó hạnh phúc

Trang 3

Online :1
Ngày :1
Tháng :1
Tổng cộng :331
Mọi thắc mắc xin liên hệ yahoo :thannong_kunboy_9x
© 2011 xtgem.com

80s toys - Atari. I still have