XtGem Forum catalog

THANNONG9XHT.WAP.SH

Time:
Ngày:
AYEHOMEWAP3GFORUM
Kyoshi bất ngờ lao ra khỏi cửa,
không thèm ngoảnh lại nhìn tới
lần thứ hai.
Bà từ từ khụy xuống … Cảm giác
tái tê lan tràn toàn cơ thể khi
đối mặt ánh mắt hằn học của
thằng con trai… Lần đầu tiên nó
dám hỗn với bà như thế !! Lần
đầu tiên nó dám nhìn bà bằng
ánh mắt rực lửa như thế !! Vì
một đứa con gái mới quen
sao?!!! Tim bà đau …
……………………..
Đã hai ngày kể từ khi mẹ nói
không cho hắn gặp Kimio nữa,
tuyệt nhiên… cũng không thấy
sự xuất hiện của con bé ở bất
cứ đâu. Làm cách nào cũng
không liên lạc được, điện thoại
thì tắt máy, gọi đến nhà thì
không ai nghe, trường học
dường như đã bỏ. Lòng hắn
bỗng nhiên rực trào những nỗi
niềm lo lắng như lửa đốt, khó
chịu vô cùng … Kyoshi quyết
định tớitận nơi để tìm kiếm !!!
Đứng trước căn nhà màu xanh
xinh xắn nhưng ảm đạm, thậm
chí còn chẳng thấy bóng người
ra vào, qua lại nơi đây … Hay là
sai địa chỉ ?! Màthôi, cứ bấm
chuông thử xem cái đã. Thông
tin này đúng mà ~_~!
………….
"Kính coonggggggg !!!"
"Kính
coongggggggggggggggggg !!!"
….
Tiếng chuông cứ vang lên từng
hồi mà chẳng thấy ai ra mở cửa,
Kyoshi bắt đầu thấy người bực
bội ! Chưa bao giờ hắn phải chờ
đợi ai lâu như thế !!! Chỉ có con
bé thôi đấy =.="!
…………
[ Ở trong nhà … ]
Con bé đang ngồi thẫn thờ phía
sân sau, nó chỉ lặng lẽ vậy thôi,
dường như trở nên trầm cảm
hơn từ "ngày hôm ấy". Không
nói, không cười, không đi chơi
hay giao tiếp với ai hết, có lẽ nó
đã thực sự gặp phải một cú sock
không nhỏ - bà Aisawa nghĩ vậy
mà thầm buồn. Buồn cho đứa
con gái bé nhỏ trước kia luôn
nởnụ cười và vô cùng rạng rỡ
của bà ! Chỉ có nó là người duy
nhất còn khiến bà vui, cho bà
một tâm hồn ấm áp … Nhưng
giờ đây, nhìn nó … bà lạicàng
thêm chạnh lòng …
Nghe thấy tiếng bấm chuông
liên hồi, bà Aisawa bỗng cảm
thấy sốt ruột, định ra mở cửa
thì Kimio đột nhiên giữ lại, nó
đặt vào lòng bàn tay bà một
chiếc máy thu âm nho nhỏ, rồi
nói rằng hãy đưa cho hắn. Bà
gật đầu, rồi vội vã bước ra …
…………….
- Cô có bao giờ hối hận với sự
thay đổi của mình không?!
Nó cười – một nụ cười thật rạng
rỡ - và nó chắc chắn.
- Không bao giờ !
…………………………………….
Kể từ ngày hôm ấy, vẫn vậy,
chiều nào chúng cũng đưa nhau
đến "đó" trước khitrở về nhà.
Nhưng, có một sự thay đổi nho
nhỏ mà con bé vô tình nhận ra …
Rằng mỗi ngày, cánh đồng lau
nơi đây dần trở nên đẹp hơn
bởinhững bông hoa màu hồng
phấn được trồng xen kẽ trên
nền trắng sữa dịu dàng… Nó
không biết, ai đã trồngchúng tại
nơi đây, nhưng có một điều mà
nó biết rõ"người mang chúng
đến là ai" !
Chiều dần trôi và gió vẫn không
ngừng thổi, cánh đồng lau cũng
không ngừng rung rinh trước
những tình cảm chân thành dần
lớn lên trong trái tim ấm áp của
"hai đứa nó" .
Một nửa của sự thật !
Sự thật … đôi khi không chỉ là sự
thật !
Sự thật … đôi khi không chỉ cần
nhìn bằng mắt, lắng nghebằng
tai …
… mà còn cần phải cảm nhận
bằng trái tim …
Cuộc sống là một chuỗi những
buồn phiền …
Và đôi khi ta phải đối mặt với
những sự thật vô cùng cay
đắng …
......................
Đã qua một thời gian dài kể từ
ngày "tụi nó" quen nhau, nhưng
dường như báo chí cũng biết
đến "chúng" nhiềuhơn với
những cuộc hẹn hò trên xe buýt
^^! Họ bắt đầu đàm tiếu và viết
những điềuchẳng mấy hay ho
về "con bé". Nó bị đem ra và đặt
lên một cán cân để so sánh
giữasự "giàu – nghèo". Mặc cho
mọi chuyện được bỏ ngoài tai,
chúng vẫn gạt đi và tiếptục tận
hưởng những chuỗi ngày …
tưởng chừng như hạnh phúc.
Cho đến khi "sự thật" cần được
phơi bày ...
-----------
Đó là một buổi chiều lặng gió,
nóng và gay gắt.
Vẫn như mọi ngày, con bé đến
trường sau khi bước xuống từ
"chiếc xe buýt hai người" chỉ có
nó và hắn. Nhưng lần này, nó
nhận được một bức thư "tuyên
chiến" của một kẻ lạ mặt nào đó
gửi tới trong tủ đồ cá nhân ở
trường.
Chậc ! Chắc lại là mấy đứa con
gái trong trường "ghen tị" với
mối quan hệ giữa đại công tử
nhà Nawatabe và nóđây mà.
Nhưng – lần này, ừ thì cũng là
"ghen" nhưng không chỉ đơn
giản là tụi con gái trong trường.
Đó là tiểu thư độc nhất của
dòng họ quý tộc nhà Hinagawa
– người có hôn ước từ khi mới
lọt lòng với đại công tử nhà
Nawatabe.
* Nói là hôn ước thế thôi, chứ
hắn cũng đâu có biết vàchưa hề
chấp nhận chuyện này =.=". Cho
đến ngày hôm nay …
………………………
Lững thững bước ra phía sân
sau trường như địa điểm trong
thư đã viết, chờ đợi một lát …
nó vẫn chẳng thấy ai.
Bất ngờ, có cảm giác lành lạnh
từ phía sau lưng, Kimio vội quay
người lại và chặn đứng được
cây gậy tennis trong tay một
đứa con gái đang chuẩn bị đập
vào gáy nó.
Tóm chặt lấy cây gậy, nó giật ra
và quăng mạnh xuống đất
khiến con nhỏ kiatái mặt .
- Có nhục quá không ?!
Nhỏ kia khựng lại, lùi về phía sau
vài bước, rồi vẫy tay gọi cho
bọn đàn em dần tiến lên – toàn
mấy con mặt lợn -__-"! Con nhóc
đó cười, rồi lại khinh khỉnh …
- Với cái loại mày thì tao cầngì
phải biết nhục !
- Mày nghĩ mày là ai ?!
Kimio vừa dứt lời, con nhóc lại
cười hô hố lên con cách khinh bỉ
rồi nheo mày nói.
- Hô hô ! Là ai ý à ! Mày
chưathấy hình tao trên tạp chí
hay sao …
Một con nhỏ bốn mắt khác
lạibước lên tiếp lời .
- Quê thật ! Tiểu thư độc nhất
của dòng họ quý tộc nhà
Hinagawa – cô Kiyumi màmày
cũng không biết !
Ồh ~~~ Thì ra lại là bọn nhàgiàu
hợm hĩnh. Buồn cười thật ! Hình
như tụi nó đứa nào cũng luôn
nghĩ mình là nhất hay sao ý.
Kimio khẽ nhếch môi cười mà
nét mặt chẳng hề thay đổi .
- Buồn cười ! Cũng chỉ là bọn
"quý tộc rẻ rách" ! Có cáiquái gì
mà tao cần phải biết !
- Quý tộc rẻ rách !!! Tiểu thư, nó
nói cô thế kìa !!! – Đứa con gái
bốn mắt lại hốt hoảng thốt lên.
Đối với Kiyumi – đó là một sự sỉ
nhục quá đỗi nặng nề!! Từ nhỏ
tới giờ, chưa ai dám mở miệng
nói với nó dù chỉ là thầm thì hai
từ "rẻ rách" cả … Thế mà, một
con nhỏ "côn đồ" lại dám … Nó
khẽ mím môi, rồi dường như cố
gắng nuốt giận, con nhóc bắt
đầu đi vào việc chính – đả kích
Kimio.
- Phải rồi ! Tao cũng đâu cần một
đứa con gái rẻ tiền như mày
phải biết đến ! Nhưng, tao
muốn mày biết một điều …
- Điều gì ?
- Tránh xa Kyoshi ra !! Anh ấy là
của tao !!! Loại con gái mạt hạng
như mày thì đừng có mong
"đũa mốc mà đòi chòi mâm
son" !! Biết điều thì rút lui sớm
đi !!! Đừng để tao phải ra tay !!!
Kyoshi – là của con nhỏ đó?!!!
Nó nói thế là có ý gì ?!!! Họ có
quan hệ gì với nhau?!!!
Những lời rè bỉu tưởng chừng
như quen thuộc và đãquá nhàm
tai, bỗng chốc lại khiến Kimio
cảm thấy nhói lòng …
Nhưng – không thể để mất bình
tĩnh nhanh như vậy được. Cố
gắng "gói" chúng lại và "vứt"
thẳng vào thùngrác. Kimio vẫn
lạnh lùng như cái thái độ
thường ngày của nó .
- Anh ấy đã bao giờ nói"yêu"
mày chưa ?!
- ……
- Sao ! Chưa à ?!!! Vậy là mày tự
ngộ nhận à !!! Hờ ! Buồn cười
nhờ ! Tao khâm phục mày lắm
đấy ! Cái độ mặt dày ý !! Công
nhận đàn hồi cao ! Quý tộc quái
gì chứ! Ăn nói như một kẻ vô
học ! Mày thấy mày có đáng
không! Trước tao, mày nên vứt
cáimác rẻ rách đó xuống đi !
Ratay à … này … làm đi … chỗ
này này … chỗ này nhiều máu
lắm … Đó ! Giỏi đánh đi !!!
Vừa nói, Kimio vừa tiến gần tới
nó, rồi chỉ

tay vào gáy mình … dồn con nhỏ
Kiyumi vào thế bí khiến nó giận
đến tím mặt mà vẫn không dám
làm gì …
- Mày … mày … quá đáng !!!
Bất ngờ, Kiyumi vung tay định
tát thẳng vào mặt nó, nhưng
Kimio cũng nhanh chóng đỡ
được. Với cái trò cũ rích ấy, con
bé chỉ cần tóm chặt cổ tay, bẻ
ngược lại… và không ngần ngại,
tát cái "Đốp" vào mặt "con nhỏ
nhà giàu" kia khiến nó đau đến
nỗi sững sờ ... Ngay lậptức, đám
đàn em xông lên định tấn công
Kimio, nhưng chẳng chờ đến lúc
đó, nó đã vội xoay người áp sát
về phía Kiyumi rồi tóm chặt
khớp tay, móc chân đẩy lên một
cái … quật ngược cả người con
nhỏ về phía trướckhiến mặt nó
đập thẳng xuống đất … dập mọi
bộ phận -__-"!!!
………………….
Lạnh lùng đứng dậy, nó quayra
nhìn đám con gái còn lại, rồi
nhếch môi cười, đưa tay vẫy
vẫy với thái độ … vẫn khinh
khỉnh.
- Lên đi !
Vừa dứt lời, cả đám hùng
hụcxông lên tóm lấy Kimio như
một đàn voi - toàn lũ su mô nữ
mà !!!
"Bốp !" Nó tung cước đá cái đốp
một phát vào bụng con nhỏ
sumo tóc ngắn… nhưng rồi… nó
lại bị bật ra thật mạnh . Má ơi !!
Lớp mỡ dày quá !! Độ đàn hồi
cao kinh khủng !
- Phải làm sao đây !!! Tấn công
chỗ nào bây giờ !!!
Suy nghĩ một hồi, rồi Kimio
quyết định … bất ngờ nhảy lên,
lấy hai chân kẹp chặt đầu con
nhỏ su mô rồi xoay mạnh một
vòng, quật ngược nó về phía
sau khiến con bétrẹo cổ mà lăn
kềnh ra đất, không còn chút sực
chống cự…
…….
Vẫn tiếp tục tấn công vào
những chỗ hiểm với những đòn
cực mạnh, chỉ một lát sau, tất cả
lại nằm rạp dưới chân nó … y
như mấy vụ trước -_-"!!!
Nhếch môi cười khinh khỉnh,
đang định quay lưng bước đi…
Nhưng nhìn lại lần cuối, bỗng …
nó thấy một chiếc máy gì đó bị
rơi ra khỏi người nhỏ Kiyumi
thu hút sự tò mò của con bé.
Tiến lại gần , nó quyết định nhặt
lênvà mở ra xem thử - đó là
chiếc máy thu âm có lưu một file
tựa đề : "Cuộc nói chuyệngiữa
Kyoshi và Hotaru ".
Trong tình yêu … có thể bạn
chân thành…
Nhưng nếu tình cảm đó chỉ xuất
phát từ một chút lòng giả dối…
Chắc chắn… tất cả sẽ trở thành
vô nghĩa
Hotaru : Chuyện giữa mày vàcon
nhỏ "côn đồ" đó sao rồi?
Kyoshi : Hehe ! Lại chẳng … nó
sắp "đổ" rồi !!
[tiếng tụi nó cười phá lên
vớinhau …]
Hotaru : Há há !!! Ghê nhở ! Tao
tưởng nó "cứng" lắm cơ mà !
Kyoshi : Hờ hờ ! Ban đầu tao
cũng tưởng thế ! Nhưng"cứng"
mấy mà vào tay tao cũng thành
"mềm" thôi !!
Hotaru : Hehe ! Dựa vào một
mình mày thôi chắc ! Nếu không
nhờ công anh em vờ giàn trận
"anh hùng cứu mỹ nhân" thì
mày có làm "mềm" nổi cái tảng
băng trôi đó không :]] !!
Kyoshi : Haha ! Thì cũng nhờ anh
em !!! Chúng mình là bạn tốt
mà :]]!!
[Tắt …]
"Tất cả chỉ là một vở kịch !! Một
vở kịch quá ư hoàn hảo!!! Đến
nỗi một đứa con gái chẳng mấy
hiền lành như nó mà cũng bị
lừa !!! Đau thật đấy !!! "
Nó như ngồi lặng đi trong căn
phòng trống rỗng , đầu óc
hoang mang nghĩ về những lời
nói vừa được nghe … Thì ra …
tất cả chỉ làmột vở kịch !!! Đau
vô cùng ,đau mà không hiểu vì
sao nóđau … Con tim cứ nhói lên
như rỉ máu !!! Thậm chí còn
khủng khiếp hơn tất cả những
lần nó bị hàng xóm rè bỉu !!! Nó
cũng không biết… tại sao… nước
mắt nó lại rơi …
Một giọt …
Hai giọt …
Rồi lã chã thành từng dòng nhạt
nhòa trên khuôn mặt …
Khóe mắt cứ cay xè không sao
kiểm soát được !!!
Đã lâu lắm rồi … Nó không khóc

Đã lâu lắm rồi … Kể từ ngày nó
hứa – nước mắt không được
rơi !!
Vậy mà trạng thái bây giờ là thế
nào ??!!! Tại sao nó lại trở nên
yếu mềm như thế !!!
Phải chăng … con bé đã thật sự
yêu … một tình yêu mù quáng …
" Reng !! Rengggggggggg !!! "
Bỗng ! Có tiếng chuông điện
thoại vang lên rung động khắp
căn phòng , như phá vỡ bầu
không gian ảm đạm …
Nó sụt sịt thêm một lúc, rồi bần
thần bước ra nghe …
Cố gắng lấy lại bình tĩnh ,"cất"
cái thứ giọng run run mà yếu ớt
ấy đi . Nó hắng giọng để trở nên
lạnh lùng hơn .
- Alo ! Tôi … Kimio Aisawa nghe
đây !
Giọng một người phụ nữ đứng
tuổi, cao mà sang trọng vang lên

- Cô đúng là Kimio Aisawa …
- Vâng ! Tôi đây ! Có chuyện gì
không ạ ?!
- Tôi là mẹ của Kyoshi
Nawatabe . Chúng ta gặp nhau
được chứ …
- ….
Bất giác, nó cảm thấy nhịp tim
bỗng đập thình thịch, nhanh và
lạ hơn bình thường, có thể nghe
rõ đượctừng hồi. Con bé ấp úng
suy nghĩ một lát … rồi nó quyết
định đưa ra câu trả lời …
- Ở đâu thưa bà ?!
- Nhà hàng Nadesiko …
…..
[ Cạch ! ]
Đặt điện thoại xuống bàn , mà
con bé vẫn tưởng chừng như
tay mình đang run lên vìhồi
hộp ...
Vội chạy vào phòng, nó lục tung
cái tủ bừa bộn của mình lên để
chọn ra một bộ trang phục sang
trọng cho phải phép …
A !! Đây rồi !!! Con bé như reo
lên khi thấy bộ váy lụa màu tím
hồng mà Kyoshi từngmua cho
khi đi dự một buổi party …
Nhưng rồi…
Sự phấn khởi ấy chợt vụt tắt …
Khi nó nhớ tới những lời hắnđã
nói trong đoạn thoại ghi âm …
Xé tan !!!
Con bé không ngần ngại xé toạc
bộ váy làm bằng lụa quýđắt tiền
mà hắn từng mua tặng … càng
xé … nó lại càngthấy lòng mình
rạn vỡ … Y như chiếc váy này
đang bị rách tung ra thành từng
mảnh …
Nước mắt rơi – không sao ngăn
lại được – nước mắt hư– nước
mắt không nghe lời …
…………………
Cuối cùng, nó quyết

định– mặc một bộ đồ thật bụi
và ngang tàn để đến gặp quý
bà Nawatabe tại nhà hàng nổi
tiếng Nadesiko – " Thế có phải
phép không nhỉ ? "
Lặng lẽ bước vào nhà hàng. Ai ai
cũng phải quay ngoắt lạinhìn nó
– một con nhỏ bặm trợn và côn
đồ !!!
- Thật chẳng giống ai ! – Đám
nhà giàu xì xào lên tiếng …
Nhưng nó cóc cần quan tâm, vẫn
lững thững đi tiếp, cho đến khi
bị người bảo vệ chặn lại – có lẽ
do trông dáng vẻ của nó …
không xứng được vào đây !!!
- Cô tìm ai ?!
- Bà Nawatabe !
Hắn lại nheo mày cười khẩy.
- Cô đùa à ! Chả nhẽ bà ấy lại hẹn
với một người như cô! Mau đi
cho …
- Tôi hẹn cô ấy đó !! – Tiếngbà
Nawatabe từ bên trong bỗng
nhẹ nhàng cất lên. Vẫncái thứ
giọng cao mà sang ấy! Tên bảo
vệ chợt giật mình, khúm núm
vội.
Con bé lại lầm lì bước vào theo
sự chỉ dẫn của tên bảo vệ đáng
ghét ! Thế đấy, ở cái nơi đây,
đến một tên bảo vệ quèn mà
cũng ra vẻ hợm hĩnh =.="!!!
Hắn kéo nhẹ chiếc ghế ra vàcon
bé lạnh lùng ngồi xuống trước
khi cúi đầu chào mọi người như
… mẹ vẫn dạy -_-".
Con bé từ từ ngước mắt lên nhìn
để xem người đàn bà mang
danh quý tộc ấy trông như thế
nào … Bỗng ! Nó gần như chết
đứng … khi nhìn thấy … người
đàn ông đang ngồi đối diện nó
… Người mà nó … từng quen …
Ông ta !!!!
Chính là ông ta !!!!
Nó quen ông ta !!! Thực sự rất
quen !!!
Mà nếu nói ra… có lẽ người ta sẽ
còn cho nó là đồ " thấyngười
sang bắt quàng làm họ" !!!
Vậy nhưng …
Cái hình ảnh đó…
Cái con người đó …
Đã 12 năm rồi , kể từ ngày ông
ta rũ áo nhất quyết buông tay
bỏ mặc mẹ con nó ở lại trong
niềm đau khổ, đểrồi … đến với
người phụ nữ kia …
Hờ !!! Vẫn vậy ! Ông ta
chẳngthay đổi mấy nhỉ !! Thậm
chí trông còn hồng hào và lịch
lãm hơn trước nhiều. Phải rồi!
Sống trong giàu sang mà … ông
ta cũng phải ra dáng chứ !!
Khinh bỉ !!! Ôi … sao mà nó khinh
bỉ cái con người ấy đến thế !!!
Thậm chí – ngồi trước mặt ông
ta đây – người con gái ruột 12
năm trước …
Vậy mà … ông ta cũng
chẳng"thèm" nhận ra !!!
Ha ha…
Ha ha ha ….
Nó như muốn cười phá lên
trong sự phẫn uất …
Nỗi hận thù tưởng chừng đã
dập tắt bấy lâu nay bỗng dưng
lại dâng tràn bộc phát…
Nó muốn hất tung cái bàn
ănnày ! Và chửi thằng vào mặt
ông ta là "Đồ tệ bạc !!"
Nhưng nó không thể … vì một
cái gì đó trong tâm trí bỗng
ngăn nó lại … Rằng nó cũng
không thể đánh mất tự trọng
của mình như thế !! Thà không
quen !!!
---------------------------
- Cháu quen Kyoshi được bao lâu
rồi ?!
Tiếng bà Nawatabe cất lên khiến
con bé giật mình !!!
- Dạ … 2 tháng !
Bỗng. Bà ta nhếch môi, cười
khẩy, rồi dường như đắc ý…
- Ha ! 2 tháng ?! Vậy mà ta cứ
tưởng lâu lắm !
- Có nhất thiết phải lâu, thưa
bác ?!
- Ồh không !!! Có lẽ cũng không
hẳn ! Nhưng tình cảm mới là cái
chính ! Cháu yêu nó thật chứ ?!
"Yêu" à !!! Bây giờ còn có
thểnhắc đến từ đó ở đây được
nữa à !!
Nó có cần phải trả lời , rằng nó
có "yêu" … nhưng nhiều hơn là
"hận thù" không ?!!!
Bóp chặt chiếc cốc sứ trong tay
… Nó dường như muốn chúng
vỡ tan ngay lập tức !!!
- Sao bác lại nghĩ là cháu yêu
anh ấy ?!!
Nó bắt đầu đáp lại bằng giọng
khinh khỉnh. Họ đối xửvới nó
thế nào, thì nó cũng phải trả lại
như thế !!!
Giương đôi mắt kiêu sa có chút
ngạc nhiên của bà ta lênnhìn nó,
bà ta bắt đầu cười, nụ cười hợm
hĩnh.
- Ồ ! Vì ta thấy những thôngtin
về mối quan hệ giữa cháu và
Kyoshi nhan nhản khắp các tạp
chí ! Ta đoán … chắc cũng không
đơn giản ! Nhưng có vẻ là cháu
cũng chẳng hề yêu nó …
- Đừng lòng vòng như thế ! Có
gì bác nói luôn đi !
Giọng bà ta cũng bắt đầu thay
đổi, lạnh lùng và sắc sảo .
- Được ! Vậy ta vào thẳng vấn
đề … Cô muốn bao nhiêu?!
Nó chợt giật mình, cả người như
sững lại … tái tê vì những lời nói
vô cảm của bà ấy … Bà ta coi
mình là gì chứ?!!! Gái làm tiền
à ?!!!
- Bác nói vậy là có ý gì ?!
- Thôi ! Đừng giả vờ nữa ! Tôi
biết, cô cũng giống như những
đứa con gái khác. Đến với con
trai tôi chỉ vì cái tài sản kếch xù
của nó thôi ! Nhưng đừng có
mơ ! Nhận lấy ít tiền rồi liệu mà
biến đi !!!
Mặt nó như tái lại …
Giận dữ đến tím người …
Nó muốn tát thẳng vào cái mặt
hợm hĩnh của bà ta quá!!!
Nhưng nó lại không thể …
Thôi được rồi ! Nếu họ đã nghĩ
mình vậy … Thì chấm dứt tại
đây thôi …
Cũng chẳng cần nói nhiều, con
bé bất ngờ đứng dậy, cúi đầu
chào và lạnh lùng bước đi như
lúc vừa mới tới… Để lại cho hai
người một sự ngạc nhiên không
tài nào giải thích nổi !
- Cô ta sao vậy ?! Chúng ta nói
sai chắc !!!
- Thôi … Không cần bận tâm em
ạ ! Có lẽ nó đã biết điều !
- Ừm ! Đi thôi ! Loại con gái đó
không đáng để được lọt vào
mắt xanh của Kyoshi
……………………………..
Nó chạy vụt đi trong đêm tối…
Đóng chặt cửa lại … Và nước
mắt rơi … Chỉ một mình nó thôi

Sao họ lại có thể nói những lời
đó được cơ chứ !!
Sao Trái Đất này lại tròn thếcơ
chứ !!!
Sao dượng của Kyoshi lại có thể
là cha ruột của nó được cơ
chứ !!!
Sao tất cả mọi chuyện đến với
nó đều "khốn kiếp" vậy!!!
Nó như muốn đập tan tất cả!!!
Nó muốn chết !!!
Nó muốn kết thúc tất cả !!!
Bằng một dấu chấm hết !!!
Đêm hôm ấy , khi con bé trở về ,
nó không thấy mẹ … nhưng
những cảm xúc xáo trộn

hiện thời cũng khiến nó chẳng
mấy quan tâm …
Chỉ có một điều … mà nó không
để ý được rằng … Bà Aisawa đã
trở về ngay sau nó.
Mong một bình minh …
[Tối hôm ấy, khi ông bà
Nawatabe trở về nhà …]
Thấy thằng Kyoshi vẫn còn nằm
gà gật trên salon chưa đi ngủ,
bà Nawatabe cất tiếng gọi nó
vào phòng – giọng vô cùng
nghiêm nghị .
- Kyoshi ! Vào phòng làm việc
nói chuyện với mẹ !
Đưa đôi mắt mơ màng qua nhìn
mẹ, vừa đi hắn vừa xoaxoa cái
đầu xù như tổ nhím của mình
mà chẳng hiểu chuyện gì.
- Có chuyện gì vậy mẹ ?!
Ngồi an tọa trên chiếc ghế xoay
vòng của mình, bà bắt đầu cất
cái thứ giọng sắc lạnh của mình
lên mà cảnh cáo hắn .
- Chấm dứt ngay chuyện vớicon
bé đó đi !
Hắn ngây người, có vẻ ngỡ
ngàng …
- Con bé nào cơ mẹ ?!
- Kimio Aisawa ! Mẹ không muốn
con có bất cứ quan hệ gì với nó
nữa !!!
"Kimio Aisawa" – nhắc đến cái
tên này khiến hắn tỉnh
cảngười !
Nhưng sao mẹ lại cấm ! Giữa họ
có chuyện gì ?!
Mà có chuyện gì thì hắn
cũngkhông quan tâm !!
Lần này … hắn quyết không để
mẹ can thiệp vào chuyện tình
cảm của những như những vụ
trước nữa ! Đối với Kimio không
phải "chơi đùa" để mà có thể
chấm dứt dễ dàng chỉ bằng một
vài lờinói như thế !
Kyoshi gắt lên :
- Tại sao con phải làm vậy!!!!
- Vì mẹ muốn như vậy !! Con
không được cãi !!
Bất ngờ đứng phắt dậy, hắn
đập bàn cái rầm, rồi bắt đầuto
tiếng !!!
- Con không nghe !! Lần này con
sẽ không nghe mẹ đâu !! Tại sao
mẹ luôn muốn con làm theo ý
mẹ chứ !!! Tại sao mẹ không cho
con chút tự do!!!
Hắn quát ầm lên khiến bà ta
sững sờ …
Lắng nghe từng lời rành rọt!!!
Sao thằng con trai "quý tử" của
mình lại dám cãi bà một cách xấc
xược như vậy chứ?!!
Lần đầu tiên đấy !!! Phải chăng
là vì con nhỏ Kimio kia??!!! Thế
thì lại càng không được !! Mình
phải cho nó thấylà mình quan
trong hơn mấy đứa con gái đó

Nghĩ vậy, bà liền vờ nhăn nhăn
trán, rồi bất ngờ ngã gục xuống
nền nhà khiến ông Nawatabe
vội vàng đến bên đỡ bà dậy, nét
mặt hốt hoảng … vô tình buông
lời quát Kyoshi !
- Con thôi đi !!! Làm cái trò gì
thế !!! Mẹ nói phải nghe, cãi như
vậy mà được à !!!
Bất ngờ , hắn đưa ánh mắt giận
dữ nhìn thẳng vào mặt lão ta ,
rồi quát lớn !!!
- Ông là cái thá gì mà đòi ra lệnh
cho tôi !! Im mồm đi …
Vừa dứt lời …
Bỗng …
Hắn nghe thấy tiếng " Bốp !!!"
áp thẳng vào mặt mình …
Ngỡ ngàng nhìn sang, hắn nhận
ra … bà Nawatabe vừa tát hắn …
Chỉ vì ông ta !!!!
Mẹ nỡ tát hắn chỉ vì một người
đàn ông có tư cách
là"dượng" ?!!
Mẹ coi trọng lời nói của ông ta
hơn bản thân hắn rồi sao?!!
Trong mắt mẹ con không bằng
hắn nữa sao ?!!
Hay là bị hình ảnh kia làm cho
mờ nhạt rồi …
Giương đôi mắt hằn học đỏ hoe
lên nhìn mẹ …
Hắn có cảm giác như có thứ gì
mằn mặn sắp tràn qua nơi khóe
mắt …
Một luồng cay xè bỗng sộc lên
nơi sống mũi … Hít một hơi dài
… Kyoshi bất ngờ lao ra khỏi
cửa, không thèm ngoảnh lại nhìn
tới lần thứ hai.
Bà từ từ khụy xuống … Cảm giác
tái tê lan tràn toàn cơ thể khi
đối mặt ánh mắt hằn học của
thằng con trai … Lần đầu tiên nó
dám hỗn với bà như thế !! Lần
đầu tiên nó dám nhìn bà bằng
ánh mắt rực lửa như thế !! Vì
một đứacon gái mới quen
sao ?!!! Tim bà đau …
……………………..
Đã hai ngày kể từ khi mẹ
nóikhông cho hắn gặp Kimio
nữa, tuyệt nhiên … cũng không
thấy sự xuất hiện củacon bé ở
bất cứ đâu. Làm cách nào cũng
không liên lạc được, điện thoại
thì tắt máy, gọi đến nhà thì
không ai nghe, trường học
dường nhưđã bỏ. Lòng hắn
bỗng nhiên rực trào những nỗi
niềm lo lắng như lửa đốt, khó
chịu vô cùng … Kyoshi quyết
địnhtới tận nơi để tìm kiếm !!!
Đứng trước căn nhà màu xanh
xinh xắn nhưng ảm đạm, thậm
chí còn chẳng thấy bóng người
ra vào, qualại nơi đây … Hay là
sai địa chỉ ?! Mà thôi, cứ bấm
chuông thử xem cái đã. Thông
tin này đúng mà ~_~!
………….
"Kính coonggggggg !!!"
"Kính
coongggggggggggggggggg !!!"
….
Tiếng chuông cứ vang lên từng
hồi mà chẳng thấy ai ramở cửa,
Kyoshi bắt đầu thấyngười bực
bội ! Chưa bao giờhắn phải chờ
đợi ai lâu như thế !!! Chỉ có con
bé thôi đấy=.="!
…………
[ Ở trong nhà … ]
Con bé đang ngồi thẫn thờ phía
sân sau, nó chỉ lặng lẽ vậy thôi,
dường như trở nêntrầm cảm
hơn từ "ngày hôm ấy". Không
nói, không cười, không đi chơi
hay giao tiếp với ai hết, có lẽ nó
đã thực sự gặp phải một cú sock
không nhỏ - bà Aisawa nghĩvậy
mà thầm buồn. Buồn chođứa
con gái bé nhỏ trước kialuôn nở
nụ cười và vô cùng rạng rỡ của
bà ! Chỉ có nó làngười duy nhất
còn khiến bàvui, cho bà một tâm
hồn ấm áp … Nhưng giờ đây,
nhìn nó… bà lại càng thêm chạnh
lòng …
Nghe thấy tiếng bấm
chuôngliên hồi, bà Aisawa bỗng
cảmthấy sốt ruột, định ra mở
cửa thì Kimio đột nhiên giữ lại,
nó đặt vào lòng bàn tay bà một
chiếc máy thu âm nho nhỏ, rồi
nói rằng hãy đưa cho hắn. Bà
gật đầu, rồi vội vã bước ra …
…………….
Nhìn thấy cánh cửa màu trắng
bất ngờ mở ra, lòng Kyoshi
thầm vui sướng … nhưng tất cả
dường như vụttắt … khi đứng
trước hắn là một người phụ nữ
tầm 40 tuổi – không phải Kimio.
Người đàn bà nhã nhặn ấy cất
tiếng hỏi :
- Cậu là Kyoshi Nawatabe ?!
- Vâng ! Là cháu !
Nhẹ nhàng đặt vào tay hắn
chiếc máy thu âm

mà đứa congái dặn đưa cho, bà
Aisawa khẽ mỉm cười phúc hậu.
- Con gái tôi bảo đưa thứ này
cho cậu !
Cầm trên tay chiếc máy thu âm
đã cũ nhưng … rất quen !Hắn
dường như chết đứng khi nhận
ra … nó chính là thứđã thu lại
cuộc nói chuyện của mình với
thằng Hotaru hai tháng trước
đây. Sao nó lại lọt vào tay Kimio
được ?!! Phải chăng con bé đã
nghe thấy tất cả, và nó đã hiểu
theo những gì mà nó thấy. Lòng
hắn như thắt lại, chỉ vì một phút
lỡ lầm …
Nhưng biết phải làm sao để giải
thích với con bé bây giờ,có lẽ nó
sẽ chẳng bao giờ muốn gặp mặt
hắn nữa !!!
Bỗng, tiếng bà Aisawa vang lên
như cắt đứt mọi dòng suynghĩ
xáo trộn hiện thời của hắn.
- Tôi có thể nói chuyện với cậu
được chứ ?!
Kyoshi lúng túng , rồi lại khẽgật
đầu bối rối …
- Hơ… dạ … Vâng, thưa bác !
…………………..
Dừng lại ở một quán trà thanh
tịnh có kiến trúc tao nhã theo
kiểu Nhật cổ gần đó, hắn và bà
ngồi xuống, bắt đầu câu chuyện.
Bình tĩnh nhấp một ngụm tràlên
miệng, bà thản nhiên mở lời :
- Cậu yêu con gái tôi thật lòng
chứ ?!
Giật mình trước câu hỏi của mẹ
Kimio, sao bác ấy lại hỏi thế ?!
Chẳng nhẽ bác ấy không tin vào
tình cảm của mình, hay đó mới
chính là suy nghĩ của Kimio ??!!!
Nghĩ vậy, hắn liền trả lời ngay
tức khắc :
- Tất nhiên , thưa bác !!!
Đưa ánh mắt không mấy ngạc
nhiên nhưng có chút phân vân
sang nhìn Kyoshi, bà Aisawa lại
bắt đầu "thẩm vấn".
- Vậy cậu biết nội dung trong
đoạn thoại kia rồi chứ?!
Nhắc đến đây, hắn bắt đầu
khựng lại, cúi mặt xuống ngại
ngùng trả lời ..
- Vâng … thưa bác … Nhưng…
Cháu thật sự … Cháu xin thề !!!
Tình cảm của cháu đối với Kimio
là thật sự !!! Cháu có thể giải
thích !!
- Ừm ! Tôi hiểu , cậu có thể giải
thích !
…………
- Thực ra , đoạn thoại ghi âm
này đã được thu từ lâu lắm rồi ,
cũng khoảng chừng hơn 2
tháng trước . Có thể nói thẳng
ra rằng , hồi ấy cháu chưa thật
sự thích Kimio, nên …
- Nên cậu và người bạn của cậu
đã làm ra những trò này để
quyến rũ con Kimio nhà tôi sa
vào lưới ?!
- Vâng … thưa bác … Cháu rất
xin lỗi, vì quan điểm lúc đó của
tụi cháu đối với tụi con gái chỉ là
chơi bời. Nhưng, cháu xin thề,
cho đến khi gặp Kimio – thì suy
nghĩ của cháu đã hoàn toàn
thay đổi !!!
- Thay đổi ?! Như thế nào ?!
- Thực sự , lúc đầu … cháu cũng
chỉ có ý định chơi bời, chinh
phục cô ấy như những đứa con
gái khác. Nhưng, sau này, sau
khi đã được tiếp xúc, được nói
chuyện và tâm sự với cô ấy
nhiều hơn, nhận ra con người
không hề lạnh lùng mà vô cùng
ấm áp trong cô ấy. Thì cháu thật
sự thấy được, con tim cháu đã
rung động hoàn toàn … không
hề có chút giả dối ! Xin bác hãy
tin cháu !!! "
Bà Aisawa ngồi im nghe những
lời giải thích của Kyoshi mà gật
gù thầm chấp nhận, bởi bà cũng
cảm nhận được … tình cảm của
hắn đối với con gái bà là thật.
Nhưng, có một chuyện còn khó
có thể chấp nhận hơn. Đó là …
- Cậu biết ông Hoshino
Nawatabe chứ ?!
- Ý bác là … dượng của cháu?!
Quả không ngoài dự đoán của
bà !!! Tay cầm cốc trà bắt đầu
run …
- Ừm … ngoài ra … cậu nên biết
lý do thật sự khiến hai đứa
không nên gặp nhau nữa …
- Lý do ?!! Lý do gì cơ ạ ?!!!
- Dượng của cháu cũng chính là
cha ruột của Kimio …
Những lời mà bà Aisawa vừanói
… không khác gì sấm đánh
ngang tai thằng Kyoshi… người
hắn như sững ra trong giây lát
… ánh mắt đờ đẫn, đầu óc
hoang mang … không nghĩ
được cái gì ra hồn …
- Bác … bác nói thật chứ ! Sao …
sao có thể thế được !!!CHÁU
KHÔNG TIN !!!
Bất ngờ, hắn lại hét toáng lên
trong cơn giận dữ mà quên mất
… người ngồi trướcmình là mẹ
của Kimio -__-"!
…………
Cơn phẫn uất dần lắng xuống
sau khi bà Aisawa từ từ khuyên
bảo, hắn bắt đầu tỉnh ra và
không còn suy nghĩ nông cạn
nữa (thực ra đang định đi "kill"
lão luôn rồi đấy). Thở đều cho
lòng tĩnh lại, Kyoshi bắt đầu suy
nghĩ một lát rồi hắn quyết định
nhờ mẹ Kimio cùng thực hiện
một kế hoạch "hồi sinh".
- Bác giúp cháu chuyện này
được chứ ?!
- Chuyện gì ?!
--------------------------------
Chuyến xe buýt hai người .
Vẫn như mọi ngày, con bé
lạilặng lẽ ngồi bên ngoài hiên,
thẫn thờ ngắm nhìn những bụi
hồng gai màu phấn đã leo kín
đầy cả một mảng tưởng . Hồi
tưởng về nhữngchuyện đã
qua ... Nó cảm thấy chán ngán
tất cả !!! Tưởng chừng như đã
xây dựng được cho mình một
cuộcsống mới – nào ngờ ...
những bức tường ấy chỉ là giả
dối – sụp đổ trong phút chốc
khiến nó ngỡ ngàng đến mức
không thể kịp nhậnra ...
Siết chặt những chiếc lá phong
màu đỏ rụng xuống trong tay ,
những lời nói văng vẳng trong
đoạn ghi âm kia lại chợt ùa về
tâm trí nó khiến nước mắt con
bé chực trào rơi !!!
Bỗng , tiếng mama chợt vanglên
làm nó giật bắn cả mình.
- Mio-Chan , con đang khóc đấy
à ?!
Vội vàng lấy tay gạt đi chút lệ
buồn còn vương trên khóe mắt,
nó khẽ mỉm cười gượng gạo mà
khiến bà Aisawa đau đến tái
lòng.
- Đâu … đâu có hả mẹ !
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên
cạnh, bà nắm chặt lấy tay con
bé, rồi nói :
- Con có muốn chuyển đi
nơikhác không ?!
Kimio ngỡ ngàng, nó dường
như không tin nổi vào những gì
mình vừa mới nghe.
- Sao cơ ạ ?! Chuyển đi ?!!!
- Phải ! Chúng ta sẽ chuyển đi,
đến một nơi

thật xa, một nơi mà chẳng ai
biết chúng talà ai ! Một nơi để
chúng ta xây dựng một cuộc
sống mới, để quên đi hết những
niềmđau đã vương lại nơi mảnh
đất này . Mẹ cũng đã quá chán
ngán cái cuộc sống đầykhổ đau
như thế này lắm rồi!!! Con đi
cùng mẹ nhé ?!
Nó nhìn mẹ , bất giác bần thần
vài giây ... suy nghĩ mơmàng rồi
gật đầu ngay tức khắc .
- Chắc phải vậy thôi mẹ ạ !
Ừ thì , chuyển đi ! Đến một nơi
thật xa , nó sẽ chẳng còn phải
đối mặt và nghe kể về những
người đã làm cho nó đau khổ
nữa !
Sáng hôm sau, con bé uể
oảithức dậy , nhìn vào đống
hành lý đã được chuẩn bị cẩn
thận từ tối qua . Nó lại thở dài
chán nản "sắp phải rời xa nơi
này rồi !".
Nhoài mình bật dậy, con bé lại
lóc cóc chạy ra ngoài gọi mẹ
xem sao. Nhưng, tìm mãi, gọi
mãi ... Tuyệt nhiên – không -
thấy - mẹ - đâu - nữa !!! Bất
giác ... Nó chợt gục xuống, bất
lực, hoang mang ... cảm giác như
bị bỏ rơi ... Chẳng nhẽ đến mẹ
cũng bỏ nó mà đi sao ... Mẹ ơi !!!
Thẫn thờ trở về phòng, nó đi
qua khu bếp và vô tình phát
hiện ra một bức thư đã được để
lại ngay ngắn trên bàn ăn.
Con bé vội vàng mở ra xem với
tất cả sự hồi hộp và lo lắng
trong lòng ...
"Gửi Kimio – con gái yêu quý!
Mio-Chan à , xin lỗi con vì mẹ có
chuyện bận đột xuất nên phải
đi trước mà không kịp báo cho
con được . Nhưng không sao
đâu , địa chỉ nơi chúng ta cần
đến , mẹ đã viết trong thư rồi ,
con cứ ra bến xe buýt cũ màđi
sau cũng được .
Nói thật , những ngày qua nhìn
thấy con cứ trầm lặng như thế ,
lòng mẹ cũng đau khổ lắm . Biết
rằng nói gì cũng là vô ích ,
nhưng mẹ chỉ muốn khuyên con
một điều rằng " Bất cứ chuyện
gì, dù là tốt xấu , cũng đều cólý
do của nó . Trước khi nhìnnhận
một điều gì , con nên tìm hiểu
kỹ , không chỉ nhìn bằng mắt ,
và lắng nghe bằng tai … con còn
cần phải cảm nhận bằng những
cảm xúc chân thành của trái tim
nữa . Chẳng phải con đã từng
nói muốn tự tạo cho mình một
cuộc sống mới rồi hay sao ! Vậy
bây giờ còn bận tâm đến người
đàn ông tệ bạc đó làm gì !! Hãy
gạt bỏ hình ảnh của ông ta ra
khỏi tâm trí con , như 12 năm về
trước ấy . Và hãy sống cho riêng
mình , theo cảm nhận của trái
tim mình … Mẹ tin , tất cả đến
với con sẽ không chỉ là khoảng
tối !"
Gấp bức thư của mẹ lại , nó cảm
thấy còn nhiều điều mông lung ,
khó hiểu lắm ! Chẳng hạn như …
những sự thật nào đó ? ! Còn
chuyện về sự xuất hiện của ông
ta, có lẽ con bé cũng hiểu …
Nhưng, bỗng nó giật mình"sao
mẹ lại biết" !!
Trở về 5 ngày trước đó …
Thực ra tối hôm ấy, khi trở về
nhà, không thấy Kimio đâu, chỉ
để ý chiếc điện thoại trên bàn bị
vứt lăn lóc… có vẻ là lạ. Bà bắt
đầu bấm nút "quay lại" để nghe
thử xem cuộc nói chuyện giữa
con gái mình và người vừa gọi
tới là như thế nào. Và rồi … bà
cũng tới nhà hàng Nadesiko …
--------------------
Chiều nay nắng dịu , gió thổinhẹ
nhàng cũng chỉ đủ làm mơn man
làn tóc mai của nó . Lóc cóc xách
đống hành lí ratrạm xe bus , nó
lại lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế
quen thuộc và chờ đợi như mọi
ngày .
Thẫn thờ nhìn dòng người qua
lại, từng cặp, từng đôi, quấn
quít bên nhau … nó chợt thấy
chạnh lòng, bởi giờ đây , chỉ có
mình nó mà thôi . Bất ngờ , chiếc
xe buýtmàu hồng xinh xắn đột
ngột dừng lại trước mặt con bé
khiến nó chợt giật mình . Trởlại
với hiện tại , những suy nghĩ
vẩn vơ bỗng chốc tan biến ...
Hì hục bước lên xe cùng cả đống
hành lí nặng trĩu , nó thở dài
mệt mỏi !
Vừa bước vào trong, bất ngờ ...
nó lại thấy cánh cửa ra vào đột
nhiên đóng lại … ynhư … những
lần trước .
Ừ thì , cũng chẳng sao đâu , chắc
là xe nào cũng vậy thôi. Vô tình
đi qua chỗ ông tài xế , con bé
chợt giật mình khi nhìn thấy
chiếc mặt nạ hình trái tim màu
hồng lạ hoắc được dính ngay
trên mặt ông ý ! Nó lặng lẽ lướt
vội qua rồi lẩm bẩm "Khiếp
hồn ! Bây giờ đeo mặt nạ màu
sắc mà mốt mới của mấyông tài
xế ý sao hả trời !!"
Bỏ qua chuyện đó trong đầu,nó
lại tiến tới chiếc ghế hàngthứ 3
quen thuộc, rồi thản nhiên ngồi
xuống mà quên không để ý … "
tất cả mọi thứ xung quanh nó
đều có màu hồng ". Những tia
nắng trong xanh buổi sớm mai
khẽlướt nhẹ qua những ô cửa
kính màu hồng khiến chúng
cũng được phản chiếu lại bằng
thứ ánh sáng lung linh rực rỡ
hơn nhường nào . Hàng loạt ghế
và rèm trên xe đều được thay
đổi đồng điệu bằng một chất
liệu vải màu hồng xinh xắn rất
bắt mắt . Với những âm thanh
rung rinh trong suốt được phát
ra từ những chiếc chuông màu
hồng ngộ nghĩnh treo trên xe
cũng khiến lòng người cảm thấy
dịu dàng hơn ...
Rồi bất ngờ, ngay khi tên tàixế
đeo mặt nạ bấm nhẹ vào một
nút nào đó trên bộ điều khiển,
tức thì ... tất cả nhữngchiếc ghế
xung quanh nó đều đồng loạt "
nở " hoa !!!
Đó là những bông hoa màu
hồng phấn tươi tắn được"mọc"
lên đầy rẫy trên những thành và
mặt ghế !!! Lung linh rực rỡ ...
khiến nó như chìm ngập trong
cảnh sắc tuyệt vời này ... Còn
chưa hết ngỡ ngàng, con bé lại
tròn mắt khi nhìn thấy hình ảnh
của thằng Kyoshi từtừ xuất
hiện trên màn hình chiếc tivi
phía trước ...
---------------------------
Trước mặt nó là thằng Kyoshi ,
hình ảnh của hắn đang dần dần
hiện

trong màn hình tivi ngay phía
trước . Nó thấy hắn vẫn đang
ngồi đó , bên cánh đồng cỏ lau
màu trắng sữa được điểm
những chấm hồngnhẹ nhàng
màu phấn , với vẻ mặt hết sức
thành khẩn ,Kyoshi bắt đầu nói .
- Kimio à ! Nghe anh nói vài lời
được không , đừng tắt cũng
đừng bỏ đi nhé … Hãy cho anh
một lần , một cơ hội thôi … để
giải thích . Anh không muốn
chuyện của chúng mình cứ lặng
lẽ kết thúc mà không rõ lý do thế
này …
Nhìn thấy hình ảnh hắn, nó đang
định đứng phắt dậy bước ra
ngoài – nhưng, những lời hắn nói
– lại khiếncon bé trở nên tò mò
và muốn ở lại nghe tiếp xem sao .
- Anh xin lỗi … Lời đầu tiên anh
muốn nói với em là anh xin lỗi …
Anh xin lỗi vì đã không nhậnra
rằng ngay từ lần đầu gặpem , trái
tim anh đã hoàn toàn rung động
… vậy mà anh vẫn cho … đó chỉ là
một cảm xúc nhất thời .
Anh cũng xin lỗi vì đã từng coi
đó chỉ là một trò đùa chinh phục
và thốt ra nhữnglời cợt nhả
trong đoạn ghi âmkhiến em đau
lòng …
Anh thật sự xin lỗi em vì đã
không sớm nhận ra tình cảm của
mình … để giải thích cho em , để
xin em tha thứ …
Anh xin lỗi , anh thật sự muốn
xin lỗi em nhiều lắm …
Nhưng, lời anh muốn nói nhất
với em vẫn là … Anh yêu em …
Kimio à, tha thứ cho anh nhé!
Anh xin thề rằng tình cảm lúc này
của anh là hoàn toàn chân thật !!
Bởi nó đã không phải là trò đùa
từ lâu lắm rồi… Hãy hiểu và bỏ
qua cho anh , một lần thôi được
không em …
Hãy gạt bỏ hết quá khứ , cũng
như người cha đã làm em đau
khổ suốt quãng thời gian dài 12
năm qua … Hãy quên ông ta đi ,
và chúng mình sẽ làm lại từ đầu
… Đừng lo lắng gì cả , vì anh sẽ
mãi ở bên em …
Anh luôn yêu em , như trước
đây , bây giờ , sau này… và mãi
mãi …
Hãy cho anh một cơ hội ! Em nhé
… "
Nó xúc động , nước mắt cứ giàn
ra nhạt nhòa cả đôi bờ má , dâng
tràn lên hai khóe mắt cay xè . Con
bé lấy tay che miệng khóc nấc lên
không thành tiếng … Phải chăng
những điều hắn nói là thật
tâm !!!
Thậm chí còn chưa hết ngỡ
ngàng , "tên tài xế" lại từ từquay
lại , dần dần tháo chiếcmặt nạ
hình trái tim trên mặt mình
xuống , "hắn" mỉm cườithật lãng
tử rồi đưa ánh mắt trân trân qua
nhìn con bé …
- Thưa cô ! Bây giờ cô muốn đi
đâu !
Con nhóc bật cười , nó bật cười
trong nước mắt vì không giấu
nổi sự sung sướng của mình .
- Đến một nơi … chỉ có hai ta…
----------------------------
Vừa dứt lời , những bánh xebắt
đầu chuyển động , đưa chúng
đến một nơi rất xa … một khung
trời riêng chỉ dành riêng cho hai
đứa nó . Đó là nơi có cánh đồng
lau

những bông hồng phấn rải rác
khắp nơi bên bờ cỏ xanhmơn
mởn cạnh một dòng sông màu
ngọc chảy róc ráchnhẹ nhàng .
Nơi có một bàn tiệc với tất thảy
mọi thứ đềumàu hồng được
dựng lên trên những ánh nến
lung linhđến diệu kỳ . Nơi có
hàng ngàn cánh hoa màu hồng
phấn được chắp lại thành một
hình trái tim khổng lồ màở giữa
đó là hai chữ "K" biểu tượng cho
tên tụi nó …"Kyoshi love Kimio "

Nơi mà hắn đã nhẹ nhàng cầm
lấy đôi bàn tay con bé , đưa lên
môi và dịu dàng nói .
- Làm người yêu anh nhé …
Nơi mà nó đã e thẹn ngập
ngừng mãi rồi cuối cùng cũng
phải … gật đồng đồng ýkhiến
hắn như nhảy cẫng lênvì hạnh
phúc . Ôm chặt con bé trong
tay , hắn nhẹ nhàngcúi xuống ,
khẽ nhấc chiếc cằm bé nhỏ ngọc
ngà của nó lên và trao cho nó
một nụ hôn nồng thắm …
Dưới ánh nên lung linh … Gió vẫn
thổi … Cánh đồng lau vẫn lay …
Những cánh hồng màu phấn
vẫn rải rác bay … Và trái tim
chúng thì dường như ấm dần
lên theo đó …
Tương lai không biết sẽ ra sao ,
chỉ cần hạnh phúc trong hiện tại
… Hãy cảm thấy đủ và nên biết
trân trọng những gì mình đang
có...
**********(¨`•.•´¨)**********
******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)****
*(¨`•.•´`•.¸.•´***`•.¸.•´`•.•´¨)*
**`•.¸.•´ *I LOVE YOU!*`•.¸.•´**
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)*******
********`•.¸(¨`•.•´¨)..•´********
THE END...


Online :1
Ngày :1
Tháng :1
Tổng cộng :361
Mọi thắc mắc xin liên hệ yahoo :thannong_kunboy_9x
© 2011 xtgem.com